Chủ Nhật, 9 tháng 3, 2014

Dặt vé máy bay đi Ý thăm Positano - thành phố biển lãng mạn

Đô thị Positano bé nhỏ ở miền Nam nước Ý chỉ có vài trăm nóc nhà lô nhô ven biển và hơn 3.000 dân nhưng quyễn rũ đến lạ kỳ.
Đô thị bé nhỏ có vài trăm nóc nhà lô nhô ven biển ấy chỉ có hơn 3.000 dân , nhưng những trang sách du lịch viết về nước Ý và ve may bay di y bảo rằng đấy là đô thị biển được Chụp hình nhiều nhất trên thế giới.


Tôi biết đến Positano và Bờ biển Amalfi khi mua ve may bay di y du lịch ( Costiera Amalfitana ) theo một cách khác: một bộ phim văn vẻ với một trường đoạn tình ái đẹp đúng kiểu Ý với kết cục buồn. Nhưng Positano cũng như những đô thị chạy dọc bờ biển miền nam Italia , từ Salerno , qua Positano đến Sorrento , chẳng bao giờ đem lại nỗi buồn và sự cô đơn cho bất cứ ai.

Khách sạn cũ kỹ mà tôi ở nằm trên một vách núi đá ngay sát bờ biển. Sân thượng chìa ra như một cánh tay mời gọi và chỉ cần mở riđô và 2 cửa gỗ sơn trắng là biển tràn vào một cách ác liệt trong phòng. Đấy là một đêm trăng tròn tháng 6 trên vịnh Salerno. Ánh trăng lung linh trải dài trên mặt nước trước mặt.

Tiếng sóng ầm ì trong tiếng gió đập vào những vách núi đá cao vút phía sau. Những ánh sáng đèn rạo rực từ Praiano gần đó trông như ánh đèn pha của một con tàu khổng lồ vừa nhô mũi ra khỏi cửa biển. Một con tàu vẽ ra một vạch nước dài trắng lóng lánh cắt ngang mặt biển.

Con đường ngoằn nghèo chạy phía dưới những hàng cây dọc bờ biển như một sợi dây nối liền giữa những thế giới: thế giới của biển và trời mà màu xanh ngát không một vài gợn mây của Địa Trung Hải hòa vào làm một khiến đôi khi không thể phát hiện được đâu là đường chân trời , thế giới của núi mà vách đá bịa đặt và thế giới của những đô thị nhỏ trên triền núi chạy sát ra phía biển.

Positano có màu vàng của chanh , thứ đặc sản rất nổi tiếng mà chỉ bán đảo Sorrento mới có cùng những sản phẩm từ chanh như nước hoa , nước chanh lên men ( limon cello ) và nến; sắc đỏ và tím của những giàn hoa bông giấy được uốn công vênh trên những bức tường , những cổng nhà hay ban công; màu trắng của biệt thự và khách sạn , và bao trùm lên tất thảy , là màu xanh thăm thẳm của biển.

Đêm Positano chỉ còn tiếng sóng. Những ánh đèn từ các quán cà phê bên lan can nhìn xuống phía biển hắt ra sáng lóng lánh. Những con đường dốc dẫn đến nhà thờ Santa Maria Assunta ở trung tâm đô thị chìm trong những mảng sáng tối. Ánh trăng rọi qua những kẽ lá hoa bông giấy đỏ rực của một khoảnh sân thượng khách sạn. Biển vẫn ì oạp ở phía dưới , những chiếc xe đi chơi đêm vẫn loang loáng chạy qua trên con đường , và xa kia , Positano rực rỡ ánh đèn như một viên ngọc. Tôi biết , thể nào cũng có ngày tôi trở lại. 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.